sudo fry rolls /* This blog is actually mobile-friendly! */

Viết cho ngày 30/4 - A few words for 30th April

30/04/1975 - 30/04/2015

[Please scroll down for the English translation]

Tôi sinh ra tại Hà Nội năm 90 - rất lâu sau khi chiến tranh kết thúc, và khi trưởng thành cũng không hề có một chút khái niệm nào về những cuộc giết chóc thảm khốc diễn ra trên quê hương mình, ngoại trừ những câu chuyện của những người đi trước nhớ lại những năm tháng ấy. Sau này, tôi có may mắn được ra nước ngoài học tập và làm việc, cũng là dịp gặp những người khác từ phía bên kia chiến tuyến, những người chạy nạn và cả con cháu của họ (nhiều người trong số đó là bạn thân với tôi).

Tôi nghe những câu chuyện từ trận bom trên phố Khâm Thiên (cách nơi tôi lớn lên chỉ một dãy phố), đến hành trình tha hương của những người tị nạn - chỉ có một cảm giác rất buồn. Buồn và mệt mỏi hơn khi những ngày này (40 năm sau) vẫn phải chứng kiến cảnh người Việt Nam mãi vẫn không thể hoà hợp, từ cả hai phía, bằng cách này hay cách khác và tệ hơn là thấy những người trẻ của chính thế hệ tôi "kế thừa" những thù hằn và chia rẽ ấy.

Nếu bạn là một người Việt Nam ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới, dù bạn có thù ghét những người ở "phía bên kia" như thế nào, hay lý tưởng của bạn là gì - xin đừng để những thế hệ sau phải thừa hưởng những định kiến, hận thù và chia rẽ ấy.

Xin cảm ơn,


[English translation]

I was born in Hanoi in 90 - a very long time after the war ended, and when I grew up, I had little idea about the attrocities that took place in my country except for stories from older people reminiscing about those days. Later on, I had the opportunity to go abroad to study and work. This is about time I met many other people on the other side of the battlefield, war refugees and their children (many of whom are my very close friends).

I have heard stories ranging from the Hanoi bombing and the destruction on Kham Thien street (which is only less than a mile away from my childhood home) to the long and miserable journeys of refugees after April '75 - it was all very very sad. It is also sad to have to witness the ever-lasting division amongst the Vietnamese people after all this time (40 years). To make it worse, many of those in my own generation have "inherited" that hatred and division.

If you are Vietnamese, despite where you are, how much you hate the people "on the other side" or what your ideal is, please do not pass down the hatred to your offspring.

Thank you,

comments powered by Disqus